Close

Thơ

  • Thầy về

    Nguyễn Thị Anh Lạc - Hoa Đạo

  • Ánh sáng Phật pháp

    Ngày xưa dừng bước trước chùa Thầy. Lòng sầu muôn nẻo chẳng ai hay. Phổ Quang như thấu tình con dại. Vô minh ray rứt nỗi u hoài.

  • Cám ơn nghịch cảnh

    Thọ nhân sanh tử luân hồi Là nhân là quả bao đời vương mang Nhiều vinh quang, lắm phủ phàng Phúc duyên thọ hưởng … trái oan nợ đền Tự mình gây tạo mà nên Tự mình vui trả, ấy duyên an lành Một viên đá tự trời xanh Trải qua bao lăn lóc tựu thành “dễ coi” Ngẫm suy trong kiếp làm người Khổ vui muôn vạn khóc cười phù sinh

  • Nhớ thầy

    Nhớ thầy dáng vẻ uy nghiêm. Lòng con cảm thấy kính yêu muôn vàn. Bước chân thầy bước nhẹ nhàng. Trăm hoa đua nở đón chào mùa xuân. Xuân sang, xuân đến bao lần. Xuân về tỏa ngộ nở hoa tâm hồn.

  • Kiêu Căng Mất Phước

    Làm người ngã mạn kiêu căng Bất ngờ tai nạn thường hằng vãng lai Càng kiêu mạn khổ đau hoài... Nhân quả báo ứng mấy ai thoát nàn! Người khiêm hạ...luôn bình an Niềm vui thường đến, tịnh nhàn thảnh thơi